Đường Ngược Chiều - Từ Bản Người Dao Đến Học Bổng Erasmus

Đường Ngược Chiều - Từ Bản Người Dao Đến Học Bổng Erasmus

Đường Ngược Chiều - Từ Bản Người Dao Đến Học Bổng Erasmus - Cuốn sách là tự truyện của một cô gái người Dao đã giành được học bổng ngành Quản lý tài nguyên rừng bền vững trị giá hơn 50.000 USD của Đại học Göttingen (Đức).
Sách hot 129.000đ 109.650đ

Tiết kiệm: 19.350đ (15%)

Khuyến mãi kết thúc sau
THÔNG TIN & KHUYẾN MÃI

 Nhập Mã SHIP10k Giảm Ngay 10k phí ship cho đơn từ 150k
 Nhập Mã NST5 Giảm Ngay 5k cho đơn hàng từ 150k

✅ Được kiểm tra hàng và Thanh toán khi nhận hàng.
✅ Giao hàng trên Toàn Quốc
✅ Đặt online hoặc gọi ngay
0909354135
 Chiết khấu cao cho các đại lý và khách đặt sỉ

Sale Bạt Ngàn, Đón Hè Sang Với Nhiều Ưu Đãi Hấp Dẫn Cùng Newshop

Giao hàng bởi Công Ty TNHH Trực Tuyến NEWSHOP

Giao hàng trên toàn Quốc

Nhận hàng rồi mới thanh toán tiền ( COD )

Đường Ngược Chiều - Từ Bản Người Dao Đến Học Bổng Erasmus
Đường Ngược Chiều - Từ Bản Người Dao Đến Học Bổng Erasmus
109.650đ 129.000đ Tiết kiệm: 19.350đ (15%)
Mua kèm giảm thêm
Mô tả sản phẩm

Đường Ngược Chiều - Từ Bản Người Dao Đến Học Bổng Erasmus 

Cuốn sách là tự truyện của một cô gái người Dao đã giành được học bổng ngành Quản lý tài nguyên rừng bền vững trị giá hơn 50.000 USD của Đại học Göttingen (Đức).

Tốt nghiệp lớp 9, cũng như bao gia đình miền núi khác, bố mẹ bắt Yến nghỉ học làm rẫy, chuẩn bị gả chồng. Suốt 3 năm trời ở nhà gần như không ngày nào Yến không nhắc đến việc đi học, cuối cùng mẹ Yến thương con gái nên gật đầu đồng ý. Học xong cấp 3, Yến thi vào trường Đại học Lâm Nghiệp, vừa học vừa làm. Sau mọi nỗ lực phấn đấu và khát khao học tập, cô gái đã nhận được phần thưởng xứng đáng về mình.

Trích đoạn:

Thầy Thanh hỏi tôi: “Yến không đi học gì à?”.
Tôi thưa: “Dạ không thầy, bố mẹ không cho em đi học”.
Thầy lại nói tiếp: “Cứ mãi không đi học bao giờ mới thoát nghèo em? Bố mẹ cả đời vất vả rồi, em không đi học sau lại vất vả như bố mẹ”.
Tôi giả vờ quay mặt đi để gạt nước mắt, tôi là đứa hay khóc, nhưng tôi tự thấy tôi kiên cường.
Thầy Thanh lại hỏi: “Thế bây giờ em còn muốn đi học nữa không?”.
Câu hỏi của thầy chạm vào đúng vết thương lâu năm đang chờ ngày bưng mủ. Tôi như ngậm nguyên một ngụm nước mắt trong miệng, ngập ngừng một lúc lâu, gắng kìm cảm xúc xuống, tôi mới dám trả lời thầy: “Dạ em có ạ, nhưng nhà em nghèo, bố mẹ không nuôi được em đi học nên thôi thầy ạ”.
Thầy im lặng một lúc lâu rồi an ủi: “Ừ, thế cố gắng em nhé!”.

Hỏi, đáp về sản phẩm
0 bình luận
Khách hàng nhận xét
Hỗ trợ